Bán cả hồi môn để lo cho em chồng

18/08/2014 10:55:19 SA

(Thoisu24h) - Có những tháng thu không đủ chi vợ chồng em phải đem bán cả của hồi môn để có đủ tiền chi tiêu và lo cho các em nhà chồng

hào chị Loan! Nhiều độc giả lên án chị là ích kỷ, nhỏ mọn, nhưng em hiểu được nỗi bức xúc của chị, vì em cũng rơi vào trường hợp tương tự như của chị, chỉ có điều vợ chồng em thì không có thu nhập ổn định như chị, và em rất giận nhà chồng em vì điều đó. 

Tháng nào chồng em cũng phải dành 1/2 tháng lương để lo cho hai đứa em chồng ăn học
Tháng nào chồng em cũng phải dành 1/2 tháng lương để lo cho hai đứa em chồng ăn học

Em cưới chồng năm em 24 tuổi, lúc ấy cả hai vợ chồng em vừa mới học xong ra trường, đã, nhưng công việc thì bấp bênh và thu nhập không ổn định.

Nhà chồng em có 3 anh em, chồng em là anh cả, còn hai đứa em lúc đó thì một đứa đang học đại học năm thứ nhất, còn một đứa thì đang học lớp 11.

Buổi tối hôm chúng em làm đám cưới, sau khi khách khứa đã về hết, bố chồng em gọi hai vợ chồng em ra và bảo bây giờ giao hai đứa em cho hai vợ chồng em phải có trách nhiệm lo ăn học. Lúc đó em ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra, nhìn qua chồng thì chồng em chỉ ngồi im lặng, em không dám cãi, cũng không dám nhận lời. 

Bố chồng em lại nói tiếp rằng, nhà có 3 anh em, anh đã có vợ có chồng, có công việc ổn định thì bây giờ phải có trách nhiệm lo lắng cho các em học hành, bố mẹ thì già rồi, không còn đủ sức lo cho các em.

Trong khi đó, vợ chồng em mới cưới, công việc thì không ổn định, đi làm lại còn phải thuê nhà, lương hai vợ chồng chi tiêu hàng tháng vẫn còn không đủ, vậy mà lại phải lo lắng cho hai đứa em nhà chồng tiền ăn uống, học hành hàng tháng. Tháng chồng em cũng dành ra 1/2 lương của anh ấy để đưa cho em trai anh ấy đang học đại học và em gái đang học ở nhà.

Có những tháng thu không đủ chi vợ chồng em phải đem bán cả của hồi môn bố mẹ cho để có đủ tiền chi tiêu và lo cho các em nhà chồng. Em giận bố mẹ chồng em lắm, nhưng chẳng dám kêu với ai, chỉ dám kể lể với chồng, em biết chồng em cũng không thích phải lo lắng cho các em trong khi mình còn đang khó khăn, nhưng cũng không dám nói.

Cứ thế, vợ chồng em phải lo lắng cho 2 đứa em chồng 7 năm trời, cho đến khi đứa em út của chồng tốt nghiệp đại học và ra trường và xin được việc thì mới thôi. Để có tiền lo cho em chồng ăn học, có những lần em phải nhịn bữa sáng, rồi có bầu không dám uống sữa, thế nhưng nhà chồng và các em chồng vẫn không ai hay biết.

Chưa bao giờ em nhận được lời cảm ơn từ các em chồng hay từ bố mẹ chồng, họ cứ làm như việc lo lắng cho họ là trách nhiệm của người làm dâu. Hay họ nghĩ, tiền lo cho hai đứa em chồng là tiền của chồng em làm ra, nên chẳng việc gì phải nói lời cảm ơn với em.

Em không hiểu họ nghĩ như thế nào, nhưng trong lòng em chưa bao giờ thôi ấm ức vì trách nhiệm phải lo lắng cho các em nhà chồng. Em cứ nghĩ, giá như bố mẹ chồng em không còn, chúng em phải lo cho các em chồng đã đành, đằng này ông bà sống sờ sờ mà lại phải bắt vợ chồng em lo cho các em thì thật buồn cười quá. 

Độc giả sẽ lại trách em ích kỷ giống như họ đã trách chị, nhưng giá như các anh, chị ấy phải sống một ngày trong hoàn cảnh của chị em mình, thì có lẽ các anh, chị sẽ có cái nhìn khác đi.

Theo Báo Đất Việt

Ý kiến bạn đọc
Gửi ý kiến
   
  
 
 
   
 
THÔNG TIN CẦN BIẾT
Đặt làm trang chủ

Lên đầu