Ngươi sống sót sau bão Haiyan tái thiết cuộc sống từ tình yêu

02/11/2014 5:10:52 CH

Jovelyn Luana và Joel Aradana đều có dự định thắp nến tại ngôi mộ tập thể tưởng niệm một năm siêu bão Haiyan đổ bộ, nhưng lần này hai người không còn đơn độc nữa bởi họ đã gặp nhau, nảy sinh tình yêu.

In this picture taken on October 14, 2014, Jovelyn Luana (R) and Joel Aradana visit the mass grave at Vasper Cemetery in Tacloban, which was devastated by typhoon Haiyan in 2013 on the eastern island of Leyte. Jovelyn Luana and Joel Aradana plan to light candles at a mass grave to mark one year since Super Typhoon Haiyan stole both their families, but they will do it hand-in-hand, sharing a new love that promises fresh dreams. AFP PHOTO/NOEL CELIS

Joel Aradana đưa cô Jovelyn Luana tới thăm ngôi mộ tập thể tại nghĩa trang Vasper, thành phố Tacloban hôm 14/10. Ảnh: AFP.

Jovelyn Luana mất 6 đứa con và người chồng bên cô 13 năm, khi siêu bão nhiệt đới Haiyan tàn phá thị trấn ven biển miền trung Philippines nơi gia đình sinh sống. Cách đó khoảng 1km, những đợt nước dâng do bão cũng phá hủy căn nhà lụp xụp của Joel Arandana, cướp đi sinh mạng vợ cùng hai con anh.

Siêu bão Haiyan đổ bộ quốc đảo Philippines ngày 8/11/2013 đã làm hơn 7.350 người thiệt mạng và mất tích. Nó tàn phá hàng chục cộng đồng nông dân và ngư dân vốn đã phải sống trong cảnh nghèo khổ.

Trong những tháng tiếp theo, Luana và Aradana, cùng với hàng nghìn người sống sót khác, phải chịu đựng nỗi thống khổ khi mất đi người thân. Luana có thể đã treo cổ tự tử nếu cô tìm được một vị trí đủ cao để buộc sợi dây thừng nhặt từ đống đổ nát. Cô gặp Aradana không lâu sau đó.

Cuộc gặp định mệnh

Luana và Aradana gặp nhau tại một chương trình đổi công lấy tiền mặt do một tổ chức cứu trợ nước ngoài tổ chức cách đây nửa năm bằng trò đùa liên quan đến những chữ cái đầu trong tên hai người.

"Tôi nói với anh ấy: 'Tôi là Jo, anh cũng là Jo. Tôi là một góa phụ còn anh là người góa vợ. Dường như chúng ta là dành cho nhau'", Luana kể lại với nụ cười lớn trên khuôn mặt khi hai người đứng phía ngoài căn nhà tạm, cách biển chỉ vài mét ở ngoại ô thành phố Tacloban, một trong những thành phố bị tàn phá nặng nề sau siêu bão.

Luana, 31 tuổi, cho biết cô bất ngờ cảm thấy có hy vọng kể từ sau lần gặp Aradana, hơn cô 9 tuổi. "Tôi nhận ra rằng chúng tôi có những điểm chung... và anh ấy biết yêu thương, chăm sóc, có trách nhiệm", Luana nói. Cô chỉ ra rằng Aradana vừa làm ngư dân, công nhân xây dựng mà vẫn có thể giúp giặt giũ, nấu ăn. "Anh ấy sẽ là người cha tốt".

Trong khi đó, Aradana xem tình bạn và "hai tốt hơn một" là những sức hút ban đầu. "Cô ấy thích tôi và ngược lại nên tôi nói rằng sẽ tốt hơn nếu hai người sống chung. Chúng tôi có thể đi tiếp khi cùng chung sống hơn là đơn độc", Aradana chia sẻ với giọng nhỏ hơn và dường như anh không khéo che giấu nỗi buồn như Luana.

Việc cùng san sẻ nỗi đau đã trở thành chất kết dính quan trọng trong mối quan hệ giữa hai người vào những tháng đầu. "Chúng tôi kể cho nhau về những mất mát", Luana nói. "Chúng tôi chia sẻ nhiều chuyện, cả niềm vui lẫn sự cô đơn".

Luana đã mất 6 đứa con, từ 19 tháng tuổi đến 12 tuổi. Mẹ cô, một chị gái, ba đứa cháu cùng người bạn thân của cô cũng ra đi không trở lại trong cơn bão. Phần lớn thi thể các thành viên gia đình cô được tìm thấy sau đó từ vài ngày đến vài tuần, giúp cô phần nào bớt đau khổ.

Tuy nhiên, nỗi đau của Aradana lại không thể nguôi bởi anh không tìm được thi thể của vợ anh, cậu con trai 7 tuổi hay cô con gái 13 tuổi. Anh vẫn còn hai cô con gái nhỏ cho đến nay vẫn sống cùng ông bà tại một tỉnh khác và cô con gái lớn đang đi làm. "Tôi cũng từng muốn tự sát nếu như không nghĩ đến chúng", Aradana chia sẻ.

000-Hkg10114230-6197-1414911534.jpg

Luana và Aradana ăn sáng trong ngôi nhà tạm trước khi bắt đầu một ngày làm việc. Ảnh: AFP.

Xây dựng lại cuộc sống bằng tình yêu

Bão Haiyan còn tàn phá cả tài chính của Aradana và Luana. Căn nhà hai người đang ở được dựng lên tại một những vùng bị bão ảnh hưởng, gọi là "vùng nguy hiểm". Theo đó, người dân không được phép ở đây nhưng hàng chục nghìn người nghèo khổ nhất sống sót sau siêu bão buộc phải làm như vậy.

Luana không thể làm tiếp công việc buôn bán dụng cụ như một năm trước. Giờ đây, cô chỉ có thể làm thợ sơn sửa móng tay hoặc mát-xa cho người xung quanh trong khu vực để đổi lấy 1 USD.

Aradana thỉnh thoảng được nhận vào làm việc tại công trường xây dựng với mức lương 8 USD một ngày hoặc nếu không thì anh đi đánh cá rồi về bán những gì thu được tại chợ địa phương. Căn nhà hai người đang ở, được dựng bằng những phế liệu nhặt nhạnh sau bão cùng một tấm bạt do tổ chức cứu trợ quốc tế phát, có giá thuê 200 peso (4,5 USD) một tháng.

Chính quyền Philippines có kế hoạch tái định cư cho hàng trăm cho đến hàng nghìn người nằm trong các vùng nguy hiểm, tuy nhiên không ai có thể nói cho Luana và Aradana biết họ có nằm trong diện này không. Ngoài ra, nguồn thực phẩm và hàng hóa hỗ trợ lúc đầu đã cạn kiệt từ nhiều tháng trước.

"Chúng tôi rất khó để làm lại từ đầu, chúng tôi đã mất mọi thứ... và trở về con số 0", Luana nói khi ngồi phía ngoài sơn móng chân cho một người hàng xóm, công việc có thể kiếm đủ tiền cho một bữa ăn.

Dù khó khăn nhưng Luana và Aradana vẫn đang cố xây dựng lại cuộc sống. Họ đang có kế hoạch làm đám cưới và dự kiến sinh con đầu lòng vào tháng 5/2015. "Tôi rất hạnh phúc khi biết mình mang thai", Luana vừa nắm tay Aradana vừa nói. "Tôi khao khát về một đại  gia đình giống như trước... tôi nhớ tiếng ồn của bọn trẻ".

"Tôi hy vọng đó sẽ là một bé trai bởi tôi đã mất đi đứa con trai duy nhất của mình", Aradana thể hiện mong muốn của anh khi được hỏi về đứa con đầu lòng.

000-Hkg10114234-3000-1414911534.jpg

Luana đang sơn móng chân cho khách hàng ở gần nhà. Ảnh: AFP.

Như Tâm (Theo AFP)/VNE

Ý kiến bạn đọc
Gửi ý kiến
   
  
 
 
   
 
THÔNG TIN CẦN BIẾT
Đặt làm trang chủ

Lên đầu